tổng giám đốc chớ cứơp mẹ tôi
Danh sách chương Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi. Q.1 - Chương 1: Thư Khiêu Chiến. 1 Bốn năm sau, thành phố O. Công ty trách nhiệm hữu hạn mậu dịch quốc tế Tử Mị chủ yếu kinh doanh buôn bán. Công ty chủ yếu phân phối ở khu vực châu Á và châu Âu.
- Tôi nghĩ , gặp mật thám , thà tôi bắn nó , nó bắn tôi . Tôi giết được một thằng Tây rồi tôi có chết cũng cam . Còn hơn để nó bắt vào tù tra tấn ! Lê Tiến lắc đầu : - Chị giết một thằng Tây , rồi thằng Tây giết lại chị . Nếu đơn giản như thế thì tốt quá !
Nguyễn Văn Tuấn. Sinh: 06/03/1984. Giá trị cp: 3,725.7 tỷ VNĐ. Số lượng cp: 289,706,571.0. Nguyên quán: Hà Nam. Chức vụ hiện tại: Chủ tịch HĐQT Tổng Công ty Viglacera - CTCP, Thành viên HĐQT Công ty Cổ phần Tập đoàn GELEX, Tổng Giám đốc Công ty Cổ phần Tập đoàn GELEX, Chủ tịch HĐQT CTCP Thiết bị Điện Gelex
Luật dạy những gì cụ thể, "sự đã rồi" mới là tội, chớ giết người, chớ ngoại tình, chớ bội thề, đều là những tội cụ thể mà trong cuộc đời của con người ít ai phạm đến, bởi vì xét theo lương tâm, thì những luật ấy đều được khắc ghi trong lòng của mỗi người rồi, và trên một khía cạnh nào đó, luật đã làm cho người ta xa cách nhau hơn nếu xét nét từng chữ bên
Mẹ Chưa Kết Hôn: Tình Nhân Một Ngày Của Tổng Giám Đốc Chương 15: Diêu Diêu vượt biển, cánh buồn Khải ra khơi
Rencontre Gratuite Pres De Chez Vous.
Tác giả Kiều Mạt NhiThể loại Ngôn TìnhNguồn Hằng MuộiTrạng thái FullSố chương 83Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Đêm đó, anh và cô đều bị hạ dược, sau cơn triền miên thì anh không thấy cô đâu...4 năm sau, một tiểu quỷ đến tận cửa để bắt anh "thánh toán tiền tổn hại" của mẹ mình, cho đến khi anh sắp đưa tiền cho tiểu quỷ thì mới giật... mình tự hỏi, rốt cuộc mẹ của tên tiểu quỷ này là ai?..
Mở đầuBên trong phòng khách sạn, trên sàn nhà quần áo ngổn ngang, cho thấy trên giường lớn, nhất định có hai người, hơn nữa còn là một nam một thực, trên giường lớn có hai người nằm yên. Tay của nam nhân đặt trên bộ ngực đầy đặn của nữ nhân một cách chiếm giường lớn, nữ nhân giật giật mở hai mắt ra, liền cảm giác nhức đầu muốn nữa, còn có một địa phương đau đến mức khiến cô nhíu mày. Cô nhẹ nhàng gỡ bàn tay trên ngực của mình ra rồi một vòng lăn xuống giường, lấy quần áo xốc xếch trên đất mặc vào, sau đó liếc nhìn nam nhân trên giác đầu tiên của cô chính là hắn rất tuấn tú...Nhưng hiện tại, cô căn bản cũng không có thời gian thưởng thức trai đẹp. Cô tùy tiện mặc quần áo vào rồi chạy ra hồi tưởng lại đêm qua..."Tiểu muội muội, cô muốn dùng gì?" Người pha chế rượu nhìn cô gái nhỏ trước mắt. Trông dáng vẻ của cô, hình như còn chưa đầy mười tám tuổi."Nước cam!" Cô cảm thấy mùi vị cũng không tệ lắm."Tiểu muội muội, cô còn chưa trưởng thành!" Người pha chế rượu nghe được cô nói muốn uống nước cam, thiếu chút bị hù quán bar, lại muốn nước cam, có phải quá buồn cười hay không."Ai nói tôi chưa trưởng thành?" Lần này Tống Tâm Dao không vui, mỗi người đều nói cô chưa trưởng thành. Chẳng lẽ bởi vì gương mặt trẻ con của cô sao?"Nếu như trưởng thành, tới quán bar, sẽ uống nước cam sao?" Người pha chế rượu dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn Tống Tâm Dao."Ai nói tôi chưa trưởng thành? Cho tôi một ly rượu Mân Côi đỏ." Người pha chế rượu suýt nữa ngã nhào, nữ nhân này, có phải có chút thật là đáng yêu hay vừa yêu cầu một ly nước cam, nhưng bây giờ lại muốn một ly rượu Mân Côi đỏ mạnh nhất?Hắn thật hoài nghi, mình có phải nghe lầm hay không?"Tiểu muội muội, cô chắc chứ?" Người pha chế rượu xác nhận lần nữa."Anh vì sao lại nói nhiều như vậy? Bảo anh làm gì thì anh làm không phải thế sao?" Tống Tâm Dao vừa vặn bị hắn chọc giận, ai bảo hắn nói cô là vị thành dù dung mạo của cô rất trẻ con, nhưng là nói thế nào, cô cũng đã mười chín tuổi như không phải cùng đám tỷ muội kia đánh cuộc, cô cũng không thể tới nơi này. Nhưng đã tới, cô cũng phải uống một ly. Bằng không, đám người kia lại nói pha chế đem ly rượu đặt trước mặt Tống Tâm Dao, cô cầm lấy uống một rượu kia làm đau nhói đầu lưỡi của cô, nhưng cô còn ý cười đầy mặt nhìn người pha thân nữ nhân điển hình chết vì sĩ này, mới vừa nãy âm nhạc ầm ỹ đột nhiên yên tĩnh lại. Một lát sau, từ phía sau sân khấu, một người đàn ông bước ra. Bên trong quầy rượu, tiếng huýt sáo kinh động một Tâm Dao tò mò quay đầu nhìn lên sân nam nhân điển trai đang đứng phía trên, đặc biệt cặp mắt của hắn thật yêu mị. Hơn nữa đôi mắt lại mang màu tím nhạt có lực thu hút cực đại, hoàn toàn hấp dẫn ánh mắt của cứ như vậy sững sờ nhìn nam nhân trên sân khấu, hắn càng giống như một vương giả, sự xuất hiện của hắn đủ để hấp dẫn toàn bộ tân bar này là của hắn sao?Nếu như không phải thì tại sao quán bar này lại có tên "Tử Mị". [1][1] Yêu ma có ánh mắt màu lẽ, cũng bởi vì hắn, cho nên quán bar này buôn bán khá khẩm hơn những quán bar khác?Hắn cứ như vậy đứng ở trên sân khấu, không mở miệng nói câu nào, nhìn người ở phía dưới, hình như tìm một bóng dáng nào cùng, tay của hắn chỉ về hướng cô đang cả ánh mắt của mọi người đều đồng loạt nhìn về phía nữa những ánh mắt kia mang vẻ oán hận. Ngay cả ánh mắt của nam nhân cũng mang sự ganh nghĩ tới việc nhìn sang bên cạnh. Phát hiện chỗ ngồi bên cạnh trống trơn. Vốn dĩ là lại ánh mắt của những người đó, cô chỉ cảm thấy...Hình như đại họa giống như ập xuống đầu cô. Cô nhìn ly rượu rồi cầm lấy uống một hơi cạn sạch, hình như cấp cho mình thêm can đảm. Chỉ là cô quên, bản thân căn bản cũng không biết uống nữa, rượu đỏ vô cùng mạnh. Uống như vậy, cô không ngã mới là là kỳ quái, cô cũng không có ngã xuống, ngược lại cảm thấy toàn thân nóng lên, khó chịu vô cùng."Ách... Nóng quá..." Cô khẽ thở, nắm kéo quần áo của mình, tất cả trước mắt cũng sớm đã không thấy đảo nghiêng ngã, cô hướng đến cửa, không người nào dám đi ngăn cản cô. Bởi vì, coi như bọn họ cũng đều biết, cô là người được Tử Mị xem trọng. Buổi tối cô xui xẻo trở thành mục tiêu của người này, nhưng những người đó cũng thật không may, không biết "Tử Mị" lại có thể chiếm hữu điểm cô đi ra khỏi quán bar, Tử Mị cũng biến mất khỏi sân khấu. Trong quán rượu lại khôi phục dáng vẻ trước kia, hình như tất cả đều chưa xảy ra. Mỗi người cũng lo việc của mình, có chút nhớ nhung muốn tìm mục tiêu tình một đêm của bọn Mị trở lại phía sau sân khấu, lấy ly rượu uống một hớp sau đó đi ra ngoài. Lại không phát hiện, một nữ nhân có vóc dáng thật đẹp bước ra. Ả đi theo sau lưng Tử Mị, nhưng lại để mất nhiên ả biết Tử Mị nhất định là trở về phòng của mình, liền hướng tới phòng của nhớ mình đã làm ký hiệu trên cửa phòng của Tử Mị, cho dù phòng bên trong quán bar nhiều hơn nữa, ả vẫn có thể tìm Mị nhất định là của ả...Tống Tâm Dao đi ra quán bar, liền bị một người kéo vào trong biết, người kia, nhất định là đêm qua, đã cùng cô phát sinh quan là, cả tướng mạo của người kia, cô cũng không nhớ liền vội vàng rời khỏi khách sạn...Mặc dù liếc mắt nhìn chỉ nửa mặt, nhưng hắn là nam nhân có gương mặt rất tuấn tú...-Chương 1 Thư khiêu chiếnBốn năm sau, thành phố ty trách nhiệm hữu hạn mậu dịch quốc tế Tử Mị chủ yếu kinh doanh buôn bán. Công ty chủ yếu phân phối ở khu vực châu Á và châu Âu. Nhưng chi nhánh công ty vẫn luôn đặt ở thành phố O. Mà tổng giám đốc của công ty - Cung Hình Dực, đồng thời có thân phận thần bí khác, nhưng không người nào biết thân phận đó là trong công ty tất cả mọi người đều bận rộn, không ai dám để xảy ra bất làm nhân viên của Tử Mị, nếu như không có trình độ học vấn cao, cũng không thể công tác hơn một tháng ở Tử có người muốn mượn trình độ học vấn xâm nhập vào Tử Mị, như vậy kết quả của bọn người đó. Có thể nghĩ ~!Bất luận kẻ nào cũng hiểu rõ, tiến vào Tử Mị phải trải qua tầng lớp sát hạch. Cuối cùng còn phải qua cửa của tổng giám đốc Tử Mị - Cung Hình Dực, dù qua cửa của Cung Hình Dực, còn phải thử việc nửa năm mới có thể chân chính trở thành nhân viên của Tử sau khi trở thành nhân viên của Tử Mị, công ty sẽ đãi ngộ rất kinh thường lương hàng năm của nhân viên cũng có thể trên 30 vạn, nếu có thể công tác ở Tử Mị mấy năm, liền có thể ở thành phố O, mua một biệt thự xa hoa trị giá mấy trăm vạn. Thật ra tiền lương ở Tử Mị cũng không tính là tiền thưởng của nó mới là thứ mê hoặc người thưởng cuối năm nhiều nhất vượt hơn năm trăm vạn .Nhưng có thể may mắn lấy được khoản tiền thưởng này, phải xem đến biểu hiện trong năm cùng với thành tích công việc mới đủ điều kiện có được mức thưởng siêu cao Tử Mị, ngay cả công nhân làm vệ sinh, đều phải có trình độ đại học, mới có thể đi vào. Lương hàng năm cũng vượt qua hai mươi muốn vào Tử Mị làm công nhân vệ sinh cũng chẳng dễ dàng như trong đại sảnh, một hồi tiếng hút khí, mọi người đều nhìn về vị trí trung là một nam nhân tuyệt đối cực phẩm, tây trang thượng hạng, giày da bóng loáng, lưng thẳng tắp...Đặc biệt là đôi mắt của hắn vô cùng hấp dẫn. Màu mắt tím nhạt, quét một vòng nhân viên bên trong đại sảnh. Mọi người vội cúi đầu không dám nhìn."Tổng giám đốc, người có thư." Nhân viên lễ tân run rẩy lấy lá thư màu tím giao cho Cung Hình Dực. Cung Hình Dực nhận lấy rồi hướng tới thang máy dành riêng cho tổng giám đốc. Hoàn toàn không nhìn thấy người bên trong đại việc rất nhiều, hắn nhìn lá thư màu tím nằm trên tài liệu. Thế nào càng xem càng giống như thư tình của tiểu nữ sinh. Chỉ là chữ viết phía trên xiêu xiêu vẹo vẹo giống như con giun, làm cho hắn có chút ngạc là chữ của người nào? Có phải quá mức kinh điển hay không?Lần đầu tiên hắn đặt bút viết chữ cho tới bây giờ cũng không viết được thế tò mò, hắn cầm lấy lá thư. Mở ra lấy giấy viết thư bên trong, trên đó viết ba chữ thật to. Hắn thiếu chút nữa từ trên ghế rơi là người nào? Xem ra lá gan không nhỏ!"Thư khiêu chiến?" Rõ ràng chữ viết xiêu xiêu vẹo vẹo, nhưng hắn còn chưa đến mức không nhận ra chữ phía càng nghĩ càng buồn cười, hắn Cung Hình Dực bắt đầu đi nhà trẻ, cũng chỉ nhận được vô số thư tình của tiểu nữ sinh."Thư khiêu chiến" này, hắn thật đúng là lần đầu tiên nhận được. Nhìn chữ viết này, hắn rất hoài nghi có phải do người lớn viết hay không?Thế nhưng hắn lại thấy hứng thú, là người của công ty nào? Lại còn viết thư khiêu chiến cho hắn. Đem phong thư mở ra, trên đó viết địa chỉ, thời gửi Tống Tử Kỳ...Tống Tử Kỳ?Là ai?Trong thương trường có một người như thế sao?Hắn chưa từng nghe qua, nhưng trước giờ hắn cũng chẳng mấy quan là, hắn thật vẫn muốn đi xem một chút, cái người Tống Tử Kỳ này, rốt cuộc là ai?Là nhân viên công ty nào, hay là người của công ty hắn? Hoặc là người của công ty nào đó ngoài thành phố?Mang theo một lòng tò mò, hắn nhìn tới nơi gửi trên thư."Tổng giám đốc, ngài muốn đi ra ngoài sao?" Thư ký thấy hắn bước ra, vội vàng tiến lên hỏi."Có chuyện gì sao?" Trong công ty, giọng điệu của hắn vĩnh viễn đều lạnh nhạt như vậy."Chín giờ có một hội nghị, buổi chiều ngài đã hẹn dùng cơm chung với Cao tiểu thư, hai giờ rưỡi chiều hẹn gặp Triệu tổng bàn vấn đề hợp tác..." Thư ký đem lịch trình dày đặc ngày hôm nay báo cáo một lần."Buổi trưa thoái thác, hội nghị lúc chín giờ cũng dời xuống nửa tiếng, ta có việc phải đi ra ngoài trước." Không đợi thư ký trả lời, Cung Hình Dực đã vào thang máy dành ký chỉ có thể bất đắc dĩ mà lắc đầu, rù rì nói "Tổng giám đốc chính là tổng giám đốc, nói một là một." Cô vừa bắt đầu công việc đầu tiên, lại thông báo cho các bộ phận.***Cung Hình Dực ngồi vào chiếc xe thể thao của mình, bằng tốc độ nhanh nhất, đi tới khách sạn kia, tìm được phòng đề trên lá thư. Cửa hé mở, hình như chính là chờ hắn đẩy cửa tiến vào, bên trong phòng rất yên tĩnh. Hình như không có ai, hắn nhìn đồng hồ thấy còn cách thời gian đề trong thư mười ra, hắn phải chờ một lát rồi. Nhớ Cung Hình Dực hắn chưa chờ người bao giờ, nhưng hôm nay vì gặp gỡ Tống Tử Kỳ này, hắn còn phải đợi mười phút. Ngồi ở trên ghế sa lon, hắn tự rót cho mình ly rượu đỏ, uống một gian từng giây từng phút trôi qua, mười phút đã qua, Tống Tử Kỳ đó vẫn không xuất hiện, đừng nói bóng người, ngay cả quỷ ảnh cũng không thấy. Hắn mới vừa tính đứng lên rời đi, cửa phòng trong được mở, một người từ từ bước ra...Con ngươi của hắn thiếu chút nữa rớt ra, tiểu hài nhi bước ra từ bên trong cũng mới hai ba Hình Dực đầu tiên nhìn thằng nhóc cũng sợ hết hồn, bởi vì...Ánh mắt của nó cũng là màu tím nhạt giống nữa, khuôn mặt nhỏ nhắn của nó giống hắn đến 88%."Chào ông!" Trên mặt bé trai không có nụ cười, âm thanh cũng lãnh tới ghế sa lon, nó ngồi xuống nhìn Cung Hình Dực đang đứng."Tới đã lâu rồi sao?""Không có!" Cung Hình Dực lấy lại tinh thần rồi nhìn thằng nhóc ngồi đối nhóc này cùng hắn, có phải dáng dấp quá giống nhau hay không?Đặc biệt là đôi mắt kia."A! Mời ngồi—" cậu nhóc ra vẻ tiểu bề trên, đưa tay mời Cung Hình Dực ngồi."Tống Tử Kỳ đâu?" Đứa bé này nên biết Tống Tử Kỳ ở đâu đi!"Tôi chính là Tống Tử Kỳ." Cung Hình Dực suýt nữa từ trên ghế salon té thật không thể tin được, thằng nhóc trước mắt này là người đã gửi thư cho hắn."Người bạn nhỏ, cháu nói đùa sao!" Hắn còn thật không dám tin tưởng, đứa bé này là người viết thư khiêu chiến với hắn."Tôi cũng không nói đùa!" Tống Tử Kỳ đột nhiên đứng lên, đi tới trước mặt của Cung Hình Dực."Nhưng thư khiêu chiến...""Tôi chính là người gửi thư!" Cung Hình Dực càng thêm không tin đây chính là người đã gửi thư cho nhóc tì này mới chỉ hơn ba tuổi chứ mấy."Cháu bao nhiêu tuổi?" Đây là điều hắn tò mò nhất .
"Kỳ Kỳ, đừng đập nữa! Ông cố giúp cháu nhấn chuông cửa." Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn lo lắng của nó, ông thật không biết tình cảm của Kỳ Kỳ đối với Tống Tâm Dao đến cùng có bao nhiêu mẹ con bọn họ tình cảm thật sự có bao nhiêu sâu đây! Khiến Kỳ Kỳ có thể quên mình dùng tay nhỏ bé ra sức vỗ cửa."Ông nội, Kỳ Kỳ, hai người vì sao lại tới đây?" Cung Hình Dực sau khi nghe được âm thanh, liền ra ngoài mở cửa. Thấy là Kỳ Kỳ cùng ông nội, có chút kinh ngạc."Mẹ tôi đâu?" Kỳ Kỳ căn bản cũng không có gọi anh một tiếng cha."Đang tắm, con trai, thế nào?" Khi anh nói tới chuyện tình bốn năm trước thì Tống Tâm Dao cũng không phủ nhận, hơn nữa còn cố ý muốn tránh ra chuyện kia. Làm cho anh càng thêm khẳng định, Tống Tử Kỳ chính là con trai của anh. Kỳ Kỳ vòng qua Cung Hình Dực, dựa vào cảm giác của mình tìm thấy phòng tắm."Mẹ!" Hiệu quả cách âm Phòng tắm cũng không có tốt như bên trong phòng!"Kỳ Kỳ, sao con lại tới đây?" Lúc này, Kỳ Kỳ không phải nên ở trong phòng Cung Thiên Kích sao?"Kỳ Kỳ muốn cùng mẹ tắm rửa, mẹ, mở cửa!" Kỳ Kỳ xoay người liếc nhìn Cung Hình Dực, thấy anh còn đứng ở cạnh cửa liền nói "Mẹ, không có sắc lang, mẹ mở cửa ra, để Kỳ Kỳ đi vào!" Kỳ Kỳ nói xong, trên cửa liền truyền đến tiếng cửa mở hé ra một kẽ hở, vừa đúng để thân thể nhỏ gầy của Kỳ Kỳ Kỳ liếc mắt nhìn Cung Hình Dực, ném cho anh ánh mắt khiêu Hình Dực có chút tức giận, nghĩ muốn đi lên, cửa đã bị khóa lại, trong phòng tắm truyền đến âm thanh của Kỳ Kỳ "Mẹ, khi tắm nhớ phải khóa cửa lại."Quả nhiên, âm thanh trong phòng tắm vừa mới truyền ra là tiếng khóa lúc này, mặt của Cung Hình Dực cũng đã sớm biến thành màu đen, đứa con trai này, thật đúng là!Cung Thiên Kích thấy bộ dạng của Cung Hình Dực như thế liền an ủi "Dực nhi, cháu gặp phải khắc tinh, mà khắc tinh này còn là con trai của cháu." Cung Thiên Kích ý vị sâu xa nhìn anh một như là đang nhắc nhở anh tự cầu cũng không thể giúp anh được rồi !Lần này, ông lựa chọn xem cuộc vui, nhìn xem anh làm thế nào đối phó với Kỳ Kỳ, tiến hành một trận đấu trí lâu dài."Mẹ, con muốn cùng ngủ với mẹ!""Được""Mẹ, con muốn vùi ở trong lòng mẹ ngủ!""Được!""Mẹ, con muốn nghe mẹ kể chuyện xưa của ông ngoại cùng bà ngoại !""Được!""Mẹ, sáng sớm ngày mai, con muốn ăn mì mẹ làm!""Được!""Mẹ, ngày mai chúng ta sẽ trở về nhà ông ngoại và bà ngoại sao?""Đúng vậy!""Mẹ, con thích nhất mẹ, mẹ có phải cũng thích Kỳ Kỳ nhất hay không?""Dĩ nhiên, mẹ không yêu Kỳ Kỳ thì yêu ai ?""Hì hì. . . . . ."Ở phòng tắm, lời của bọn họ thật đúng là không phải nhiều bình thường. Đáng hận nhất là câu cuối lại trả lời như vậy, anh không phải người cô yêu sao?Buồn bực, anh đi tới thư là, anh đang tức cái gì?Có cái gì phải tức giận?Anh thế nhưng lại đang ăn dấm của con trai mình ?Rất không có khả năng đi!Anh hình như chỉ là đang tự an ủi Kỳ Kỳ tắm rửa xong, lấy áo ngủ, mặc vào cho nó, cô cũng mặc áo ngủ bảo thủ của mình vào, mới ôm Kỳ Kỳ ra khỏi phòng tắm. Cũng không có nhìn thấy Cung Hình Dực. Kỳ Kỳ tự nhiên bò lên trên giường, ở phía trên nhảy mấy cái."Mẹ, cái này giường thật mềm đó! Giống như nhảy nhảy giường!" Nói xong, Kỳ Kỳ lại ở phía trên nhảy loạn."Đừng nhảy, đừng để ngã!" Đi tới bên người Kỳ Kỳ, bế nó vào trong ngực."Ngủ đi! Không còn sớm!" Tống Tâm Dao hôn một cái lên trán của nó, để cho nó nằm ở trên giường, hiện tại, bọn họ cũng chỉ có thể ngủ ở nơi này."Mẹ, mẹ cũng nằm lên đi, Kỳ Kỳ muốn vùi ở trong ngực mẹ, mới ngủ được !" Tống Tâm Dao gật đầu một cái, cũng nằm xuống, ôm lấy Kỳ Kỳ."Mẹ, ngủ ngon!" Kỳ Kỳ bò dậy, ở trên môi của cô in xuống một nụ hôn, cười nằm ở bên cạnh lúc nó hôn Tống Tâm Dao thì đúng lúc Cung Hình Dực từ trong thư phòng đi thấy con trai của mình, hôn người phụ nữ của mình, trong lòng của anh, thật không thể tiếp dù, cô vẫn không thể coi như là người phụ nữ của anh. Nhưng là, cô đã giúp anh sinh đứa bé, như vậy cô chính là người phụ nữ của anh."Ngủ ngon!" Ôm Kỳ Kỳ, cô cũng nhắm hai mắt lại, mang trên mặt nụ cười thản đến khi nghe được bọn họ hô hấp vững vàng, Cung Hình Dực mới nhẹ nhàng cầm áo choàng tắm đi tới phòng tắm. Anh thật rất sợ sẽ đánh thức hai người bọn rửa xong, anh liền đứng ở bên giường, nhìn con mình, cùng mẹ nó ngủ. Trên mặt của bọn họ đều mang nụ cười thản nhiên, cảm giác như thế thật sự rất cho anh cảm nhận được chút hạnh phúc nhỏ bé này. Cảm giác như thế, khiến cho khóe miệng anh hơi cong lên, đi vòng qua một bên, tắt tất cả đèn trong phòng, cũng trèo lên giường, nằm ở bên cạnh bọn họ, nhắm hai mắt anh đang ở trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ , trong ngực lại nhiều hơn mấy vật là, anh không biết, đó là cái gì?*Bên ngoài nhà lớn Cung gia, từ xế chiều khi Cung Hình Dực đưa theo Tống Tâm Dao cùng Kỳ Kỳ trở về, đã có một chiếc Lamborghini màu đỏ dừng ở đó, bên trong xe, có một người phụ nữ đang ngồi, hai mắt của cô ta, từ giữa trưa đã nhìn chằm chằm vào cửa chính Cung gia, muốn nhìn một chút xem Tống Tâm Dao lúc nào sẽ ra là bây giờ cũng sắp đến rạng sáng rồi, vẫn không có nhìn thấy bọn họ đi ra. Chẳng lẽ là, bọn họ ở lại qua đêm sao?Lúc chạng vạng, hai người làm đi đổ rác đi qua xe của cô ta thì cô ta mới nghe được bọn họ nói"Tiểu Đào, chị thấy đứa bé kia chưa? Nghe quản gia nói, là đứa bé của thiếu gia!" Một người trong đó nói với một người làm tên là tiểu Đào."Biết! Chỉ là ông chủ, hình như rất ưa thích đứa bé kia a!" Tiểu Đào nói."Đúng vậy! Đứa bé kia thật sự rất đáng yêu. Thấy ai, cũng sẽ lộ ra nụ cười khả ái. Tôi muốn được gặp nó nhiều hơn, rất thích nha!""Đúng vậy a! Người phụ nữ thiếu gia mang về kia, nhìn qua, bộ dáng thật nhỏ, cảm giác so với chúng ta còn nhỏ hơn!" Tiểu Đào nhớ tới Tống Tâm Dao vô cùng nhỏ bé."Chỉ là, tôi nghe quản gia nói, cô ấy hình như đã hai mươi ba tuổi rồi !""Mới 23? Mới bao nhiêu tuổi đã mang thai đứa bé của thiếu gia, không ngờ, thiếu gia lại cô gái nhỏ như vậy, cũng không bỏ qua cho!""Đừng có nói lung tung, thiếu gia của chúng ta dáng dấp đẹp trai như vậy, có thể là người phụ nữ kia, đánh thuốc thiếu gia đến hôn mê, mới có thể để cho cô ấy có cơ hội có thể đụng vào!" Nghe được các cô ấy nói chuyện, Cao Cầm Nhã đột nhiên nảy ra chủ ý."Chỉ là, tôi nghe quản gia nói, ông chủ, sẽ để thiếu gia cùng người phụ nữ đó kết hôn nha! Đã chọn ngày tổ chức hôn lễ rồi !""Được rồi, những việc này không phải chuyện chúng ta có thể nói, dù sao làm xong công việc của chúng ta là tốt rồi, hôm nay chúng ta nói quá nhiều chuyện, nếu để cho quản gia biết, chúng ta đều sẽ bị xa thải, bây giờ muốn tìm một công việc có tiền lương cao như vậy cũng không có dễ dàng!" Tiểu Đào lên tiếng ngăn cản, họ quả thực đã nói quá như ở đây có ký giả như vậy họ nhất định sẽ chết.. . . . . . . . . . . .Buổi chiều nghe bọn họ nói nhiều như vậy, hơn nữa còn nhắc tới chuyện Cung Hình Dực sẽ cùng Tống tâm Dao kết hôn, cô biết chuyện này có thể là thật, hai cô hầu gái này, không giống như là đang nói láo, nếu như đây là chính là sự thực vậy cô nhất định sẽ cho người điều tra xem họ sẽ kết hôn vào ngày là, hiện tại cô nhớ tới câu nói cuối cùng của hai người làm thuốc. . . . . .Theo như bọn họ nói như vậy thì Cung Hình Dực năm đó có thể là bị người ta bỏ thuốc, mới có thể cùng cô ta xảy ra quan hệ vậy, tiếp theo, cô nhất định phải tra xem, năm đó là ai đã bỏ thuốc Cung Hình Dực?Có lẽ, đây là mưu kế của Tống Tâm bọn họ tối nay ở lại đây, như vậy hiện tại, cô vẫn nên trở về, ngủ một giấc thật tốt, ngày mai trở lại xem thế ngược lại muốn xem xem Tống Tâm Dao có thể vẫn ở lại nhà họ Cung hay không, hay là bị đuổi ra khỏi sớm, ánh nắng chiếu vào bên trong nhà, trên cây, chim non cũng ríu rít giường lớn bên trong phòng ba người đang ngủ say, ngủ ở giữa là một đứa một cái chân, để ngang nữ nhân trên bụng, còn có một bàn chân, đặt ở nam nhân trên bụng, một đôi tay nhỏ bé, thật chặt đang cầm khuôn mặt nam giác trên mặt, làm cho người đàn ông có chút khó chịu mở mắt ra, khi thấy hai tay của Kỳ Kỳ đang gắt gao đang ôm mặt của anh, liền thấy buồn thấy trên bụng mình, hình như bị cái gì đè ép, cẩn thận đem tay Kỳ Kỳ từ trên mặt mình bỏ ra, cẩn thận ngẩng đầu lên, liếc nhìn bụng của mình, một cái chân nhỏ của Kỳ Kỳ, đang để ngang trên bụng của mình, còn có một bàn chân, đang đặt ở trên bụng Tống Tâm Dao, anh buồn cười lắc đầu một tay nhẹ nhàng đẩy chân nhỏ của nó ra lại đẩy tiếp chân nhỏ còn lại của nó từ trên bụng của Tống Tâm Dao cái chăn bị cậu bé đá văng ra đắp lên cho bé cùng Tống Tâm Dao cũng, chính mình cũng nhẹ nhàng nằm xuống, kéo chăn qua, đắp lên cho là. . . . . .Kỳ Kỳ xoay người thật mạnh, lại đem chăn trên người của nó, tất cả đều giống như cũ, văng ra, mà một ít chăn đã bị nó đè ép, chui vào trong ngực Tống Tâm Dao ngủ .Nhìn dáng vẻ bé ngủ như vậy khiến anh buồn cười lắc đầu."Tiểu quỷ này! Thật hoài nghi có phải cố ý hay không!" Nhỏ giọng thì thầm một câu, nhẹ nhàng kéo chăn ra, để cho nó như cũ vùi ở trong ngực Tống Tâm Dao, lúc này mới yên tĩnh ra, con của anh, thật dựa dẫm vào Tống Tâm biết ngủ bao lâu, anh mới coi là thật sự tỉnh dậy, hai người bên cạnh, cũng sớm đã không thấy bóng người, anh cũng liền rời vừa đi hai bước, liền nghe được trong phòng tắm, truyền tới âm thanh nói cười vui giác như thế, cũng không tệ lắm!Mỗi ngày tỉnh lại, có thể nghe được âm thanh của con mình, đây thật sự chính là một chuyện rất tới trong phòng tắm, thấy Kỳ Kỳ cùng Tống Tâm Dao, một người đang cầm bàn chải đánh răng, một người đang cầm một cái ly, đang đứng ở trước gương đánh răng, Kỳ Kỳ đứng ở trên ghế, mà Tống Tâm Dao thì đang đứng ở bên cạnh tượng như vậy, thật đúng là không ngày, thức dậy sớm, cùng với vợ mình và con trai, một nhà ba người cùng nhau đánh răng, cùng nhau rửa đó, cùng nhau ăn điểm tâm, cùng nhau ra khỏi đưa con trai đi học, sau đó cùng với vợ đi chợ mua thức ăn. Lại đưa vợ về nhà, sau đó anh mới đi sống như thế, sẽ thật sự hạnh phúc, anh hiện tại, ngược lại rất mong đợi một cuộc sống như một lát, anh cũng đi vào, cầm bàn chải đánh rang lên, mở nước. Kỳ Kỳ đứng ở bên cạnh, thấy anh đi vào, hai người bọn họ cũng rất ăn ý súc miệng rửa sạch bàn chãi đánh răng, cầm khăn lông, đi tới trước bồn rửa Hình Dực buồn cười nhìn động tác ăn ý này của hai mẹ con bọn ra, cầm khăn lông, rửa mặt, tất cả động tác đều hết sức ăn khi rửa mặt xong, Kỳ Kỳ liền cầm lược lên, anh cho là nó muốn tự chải tóc trên đầu, đầu bé là đầu húi cua định cười nó, không có tóc, cũng muốn bắt chước người ta chải thấy nó chải đầu cho Tống Tâm Dao."Mẹ, tốt lắm!" Kỳ Kỳ khẽ mỉm cười, nhìn mái tóc được mình chải thẳng mượt mà, cười híp Tâm Dao khẽ mỉm cười, cầm một cái áo ngủ lên cho Kỳ Kỳ cô thì cầm quần áo mặc thường ngày lên đi ra phía sau rèm thay bởi vì trong phòng rửa tay, còn có một người đàn ông- Cung Hình Dực đang Kỳ đứng ở bên ngoài rèm, nhìn Cung Hình mắt lạnh lẽo, giống như đang cảnh cáo anh, không cho anh đến gần .Con trai anh có phải đem người làm cha như anh trở thành sắc lang hay không?Lại đề phòng anh như vậy. . . . . .Ai! Anh thật giống loại người kia sao, cư nhiên bị con trai của mình đề phòng như tại, anh thật hoài nghi nó có phải là con trai ruột của anh hay mà, tất cả biểu hiện đều cho thấy nó chính là con là chưa thử DNA Tống Tâm Dao từ phía sau rèm bước ra ngoài, Cung Hình Dực mới phát hiện, hai người bọn họ lại mặc quần áo dành cho mẹ và con, thế nhưng anh lại vẫn mặc tây trang với cà ra, lúc nào anh cũng phải đi mua mấy bộ quần áo cho ba, mẹ và con, cùng mặc với bọn Tâm Dao vươn tay, kéo tay Kỳ Kỳ qua, hai người nghênh ngang đi qua bên cạnh Cung Hình khi Cung Hình Dực thu thập xong tất cả, cũng liền đi xuống lầu, đã thấy hai mẹ con bọn họ, đang ôm hai tô mì, ngồi ở trước bàn ăn, ăn từng ngụm từng ngụm, ngay cả nét mặt khi ăn, động tác, âm thanh, cũng giống nhau như đúc!Một nữ người làm bên cạnh, cũng sớm đã xem đến choáng váng, bộ mặt này, thật sự ăn rất ngon sao?Hai người bọn họ, thế nào cảm thấy họ ăn cũng rất hạnh đi tới cạnh bàn ăn, nói với nữ người làm "Cũng cho tôi tô mì trước đi!""Thiếu gia, không có đâu!" Tiểu Đào nhìn hai người bọn họ người một cái, thực sự chỉ có kinh ngạc, không có ý gì khác."Ai làm?""Cô chủ tự mình làm!" Cô ấy hình như là chỉ làm hai phần."Ừ! Bữa sáng của tôi đâu?" Xem ra, hiện tại họ vẫn chưa muốn cùng anh chia sẻ bữa ăn sáng !Ai, anh còn phải cố gắng them a!"A! Ăn no!""A! Ăn no!" Hai người căn bản là trong cùng một lúc, cùng phút cùng giây, nói ra một câu nữa, ngay cả động tác cầm khăn giấy lau miệng , cũng giống nhau như đúc. Là anh tối hôm qua không có chú ý tới hai người bọn họ, hay là bởi vì, đêm qua tầm mắt của anh, đều ở trên người của Kỳ Kỳ, cho nên mới không có phát hiện hai mẹ con bọn họ ăn ý với nhau như vậy."Mẹ, mì ăn ngon thật!" Bởi vì, bé thích ăn nhất là mì mẹ làm."Đi, đi súc miệng." Đem Kỳ Kỳ ôm xuống ghế, trong tay Kỳ Kỳ cầm cái chén của mình, mà trong tay Tống Tâm Dao, cũng cầm cái chén của mình, hai bước hoàn toàn tương tự, hướng phòng bếp đi họ cũng quá. . . . . ."Thiếu gia. . . . . ." Tiểu Đào kinh ngạc nhìn hai người bọn họ người rời chương 10
Âu Tiên Sinh Thật Thà Chất Phác Ngôn Tình điểm Bạn đang đọc truyện Âu tiên sinh thật thà chất phác của tác giả Kim Huyên trên website đọc truyện thực tức giận mà! Ngàn chọn vạn tuyển lại vẫn mua được cái nhà có tên hàng xóm Lưu tủ sách Báo Thù Tình Nhân Ngôn Tình điểm Bạn đang đọc truyện Báo thù tình nhân của tác giả Kim Huyên trên website đọc truyện vì thiên phú dị bẩm có thể tiên đoán trong mộngNàng biết hắn có kế hoạch theo đuổi nàng là Lưu tủ sách Chồng Tôi Thật Thông Minh Ngôn Tình điểm Bạn đang đọc truyện Chồng tôi thật thông minh của tác giả Kim Huyên trên website đọc truyện online. Đều do cái miệng hại cái thân mà. Cần gì phải đối với 3 cái miệng rộng kia phân tranh thiệt hơn. Lưu tủ sách Chồng Tôi Rất Nhiều Tiền Ngôn Tình điểm Bạn đang đọc truyện Chồng tôi rất nhiều tiền của tác giả Kim Huyên trên website đọc truyện online. Cái gì gọi là “Tái ông mất ngựa, yên biết phi phúc”, điều này nàng chính là khắc sâu ghi nhớ. Lưu tủ sách Tiểu Nương Tử Bướng Bỉnh Ngôn Tình điểm Cùng đọc truyện ngôn tình cổ đại này để hòa mình với cô nàng tiểu thư đáng yêu luôn cho mình là đúngLiễu Kỳ Nhi rất tự tin với bản thân mình, nàng chẳng những có dung mạo kinh người mà suy Lưu tủ sách
tổng giám đốc chớ cứơp mẹ tôi